Chàm là bệnh da phổ biến và thường gặp, có trên khắp thế
giới. Ở Việt Nam, bệnh chàm chiếm 25% tổng số bệnh ngoài da. Chàm không
là bệnh nguy hiểm gây chết người nhưng nếu ai bị chàm (kể cả trẻ nhỏ và
người lớn) thì đều có cảm giác chung là khó chịu, ảnh hưởng xấu tới thẩm
mỹ và sinh hoạt thường nhật. Chàm là một bệnh da không lây truyền,
ngứa, viêm. Nó có thể là cấp, bán hay mạn tính.
| LÀM SAO CHỮA KHỎI BỆNH CHÀM Ở TRẺ EM |
Biểu hiện của bệnh
Triệu chứng dễ thấy và điển hình là người bệnh thấy ngứa, xuất hiện
mụn nước, bệnh tiến triển thành từng đợt, dai dẳng hoặc tái phát. Trong
giai đoạn cấp tính, chàm đặc trưng bởi hồng ban, phù, xuất tiết thanh
dịch giữa các tế bào thượng bì và thâm nhiễm viêm ở lớp bì, chảy dịch,
tạo nang và đóng vảy. Giai đoạn mạn tính có hiện tượng lichen hoá hoặc
dày sừng hoặc cả hai, bong da, tăng hoặc giảm sắc tố hoặc cả hai. Ở trẻ
nhỏ, trẻ sơ sinh biểu hiện ban đầu là da khô, tróc vảy nhẹ và đôi khi có
dày sừng lỗ chân lông sau đó xuất hiện các mụn nước li ti. Thông thường
tổn thương thường xuất hiện ở các nếp gấp của tứ chi.
Nguyên nhân gây bệnh
Bệnh chàm phát sinh do hai yếu tố là cơ địa và dị ứng nguyên. Cơ địa
thì có thể do gia đình bệnh nhân có người bị chàm. Dị ứng nguyên là do
người bệnh dùng các thuốc hay gây phản ứng phụ, do ngành nghề, dùng mỹ
phẩm, nước hoa, thuốc nhuộm tóc, ăn các thực phẩm gây kích ứng…
Triệu chứng của bệnh chàm
Những người bị chàm trên da thường thấy có những mụn nước tập trung
thành từng đám trên nền da đỏ. Bệnh thường tiến triển theo 5 giai đoạn,
phản ánh tình hình biến chuyển của mụn nước, mỗi đợt có thể kéo dài từ
một vài ngày đến một vài tuần. Các mụn nước điển hình của bệnh chàm
thường phát sớm trên nền da đỏ, có khi tràn ra vùng da lành. Kích thước
nhỏ như đầu đinh ghim, đôi khi to bằng bọng nước. Mụn nước nhỏ rất nông,
chứa dịch trong, sắp xếp thành mảng chi chít, dày đặc. Trên một mảng
chàm, do có nhiều đợt liên tiếp, mụn nước ở nhiều giai đoạn khác nhau.
Khi bệnh nhân gãi nhiều, mụn nước bị vỡ dập, chảy nước vàng.
Điều trị bệnh chàm
Quan trọng là không để cho vùng da bị chàm chịu tổn thương nặng hơn
nên phải tìm được phản ứng nguyên là điều quan trọng nhất. Các vết chàm
thường khô và ngứa nên phải dùng kết hợp cả thuốc uống và thuốc bôi
ngoài da dạng kem hoặc nước để giữ độ ẩm cho da.
Cách tốt nhất là bôi thuốc sau khi tắm và trước khi đi ngủ để lúc đó
đảm bảo da sạch sẽ hoàn toàn. Chế độ ăn cũng cần phải tuân thủ khi mắc
bệnh. Đối với trẻ em, việc điều trị các vết chàm thường khó khăn hơn so
với người lớn, vì thế cầm phải dùng các thuốc đúng theo đơn của bác sĩ.
Tại chỗ rửa bằng nước muối sinh lý, thuốc tím 1%, nước ép hoa quả (dưa
gang, bí đao, rau má, lá khế) sau đó ta dùng một trong các loại dung
dịch màu để chống nhiễm khuẩn và giảm xuất tiết như eosin, milian,
nitrat bạc 0,25% -2%.
Phòng bệnh như thế nào?
Để phòng bệnh chàm không khó. Sau khi loại trừ các yếu tố như tiền sử
gia đình có người mắc, bản thân có cơ địa dị ứng thì nên thực hiện các
nguyên tắc phòng bệnh sau:
- Khám bệnh định kỳ để phát hiện bệnh sớm, ngăn chặn sự xuất hiện của bệnh.
- Phải thường xuyên rèn luyện thân thể để có một cơ thể khoẻ mạnh, kết hợp với dinh dưỡng tốt, hạn chế dùng rượu bia, các chất kích thích.
- Tránh tiếp xúc và dùng hoá chất như sơn móng tay, nhuộm tóc, nhuộm da… các tác nhân gây dị ứng như phấn hoa, các loại mốc, lông thú vật; tránh ăn các thực phẩm mà mình bị dị ứng như hải sản…
- ĐỌC THÊM
- CÁC THÔNG TIN CẦN THIẾT VỀ BỆNH CHÀM THỂ TẠNG Ở TRẺ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét