Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

BÀI THUỐC CHỮA BỆNH CHÀM Ở TRẺ SƠ SINH

DANH Y ĐẤT VIỆT

Dòng họ nhiều đời chữa bệnh viêm da cơ địa

Nhắc đến dòng họ Nguyễn ở tỉnh Hải Dương người dân quanh vùng không ai không biết đến truyền thống hiếu học của dòng họ này,nhưng điều làm cho dòng họ nổi tiếng khắp trong và ngoài nước lại ở bài thuốc chữa bệnh viêm da cơ địa bí truyền.

Ban biên tập chuyên trang bacsiviemdacodia.com đã có cuộc trao đổi với Lương y Nguyễn Hữu Chung – Chủ tịch Hội đồng Khoa  học, Chuyên gia hàng đầu bệnh viêm da cơ địa về bài thuốc thần hiệu này:

Ban biên tập: Thưa Lương y, Viêm da cơ địa là một bệnh mãn tính khá phổ biến hiện nay,là người chuyên sâu nghiên cứu và điều trị các bệnh về da bằng đông y Lương y có thể cho biết khái quát về căn bệnh này?

Lương y Nguyễn Hữu Chung: Theo y văn chuyên ngành gọi bệnh là viêm da cơ địa hoặc chàm thể tạng là bệnh da mạn tính bệnh hay gặp ở những người có cơ địa dị ứng hay những người bị bệnh hen,viêm da dị ứng viêm da tiếp xúc,viêm mũi dị ứng.

Ban biên tập: Vậy Lương y có thể cho biết cách chữa bệnh này?

Lương y Nguyễn Hữu Chung : Hiện nay có hai phương pháp điều trị bằng tây y và đông y
Điều trị tây y: Thường dùng costicoid,nhóm thuốc giảm mẫn cảm và các vitamin nhóm A,B..kết hợp với các thuốc kháng sinh Histamin để cải thiện về bệnh lâm sàng.
Điều trị đông y:
- Thuốc bôi ngoài:làm khô vùng bị bệnh,kháng viêm và tiêu diệt sừng hóa.
- Thuốc uống trong:Tăng cường công năng khử độc của gan và hỗ trợ thận thải độc.
Điều trị theo phương pháp y học cổ truyền sẽ gặp ít tác dụng phụ,trên cơ sở biện chứng luận trị và lựa chọn lý pháp phương dược hợp lý sẽ chữa khỏi bệnh mà không tái phát.

Ban biên tập:Trên thực tế hiện nay có ai đang áp dụng phương pháp này chưa ạ?

Lương y Nguyễn Hữu Chung : Trên thực tế các thầy thuốc đông y mới chỉ chú trọng vào việc chữa bên ngoài mà chưa chú trọng vào nguyên nhân gây bệnh từ bên trong( công năng khử độc của gan và thải độc của thận).Có thể nói duy nhất có bài thuốc bí truyền của dòng họ Nguyễn ở Hải Dương là đáp ứng cả hai tiêu chí  bên ngoài và bên trong.

Ban biên tập:Xin Ông nói rõ hơn về bài thuốc này để độc giả biết chi tiết hơn
Lương y Nguyễn Hữu Chung : Thành phần bài thuốc gồm có bôi ngoài và uống trong
Bôi ngoài:Là hỗn hợp dung dịch Nghệ,lá trầu không và một số thành phần bí truyền khác:Tác dụng làm khô vùng tổn thương,sát trùng và làm tiêu vùng da bị bệnh,tái tạo tế bào da mới giúp làn da trở lại trạng thái ban đầu như chưa bị bệnh.
Uống trong: Thành phần thảo dược gồm:tang diệp;ô rô;phật phà…được cô thành cao có tác dụng hỗ trợ công năng khử độc tố của gan,đồng thời bổ thận giúp cho sự thải độc tố diễn ra ổn định và đạt hiệu quả tối đa là căn nguyên phòng ngừa bệnh tái phát trở lại.

Ban biên tập: Xin Ông cho biết ưu điểm của bài thuốc bí truyền của dòng họ Nguyễn.

Lương y Nguyễn Hữu Chung:Bài thuốc đi sâu vào biện chứng luận trị theo nguyên lý của đông y nên không có bất cứ một tác dụng phụ nào  cả với phụ nữ có thai và trẻ em (đối tượng dễ mắc bệnh này).Các phương pháp tây y thường để lại tác dụng phụ (sau khi khỏi một thời gian khi tái phát vùng tổn thương thường rộng hơn)
Việc chữa trị đi sâu vào căn nguyên của bệnh nên khi đã điều trị khỏi bệnh sẽ không tái phát,hoặc tỉ lệ tái phát rất thấp( nếu tuân thủ đúng những yếu cầu khi sử dụng bài thuốc).
Với phương pháp bôi ngoài và uống trong bài thuốc có cách sử dụng tương đối đơn giản,bệnh nhân tự điều trị theo hướng dẫn mà không cần phải nằm viện hoặc đến khám trực tiếp(thích hợp với những người ở xa hoặc ở bên ngoài lãnh thổ Việt Nam).Thuốc uống được cô thành cao nên rất tiện dụng với những người đi làm  ít có thời gian sắc thuốc.

Ban biên tập:Xin Lương y cho biết về mức độ phổ biến của bài thuốc?

Lương Nguyễn Hữu Chung :Bài thuốc đã được truyền qua nhiều đời dòng họ Nguyễn,mỗi thời kì lại được điều chỉnh cho phù hợp với cơ địa da và tác nhân gây viêm da.Hiện chưa có số liệu thống kê chính thức nhưng theo đánh giá của tôi và một số đồng nghiệp thì đây là bài thuốc chữa viêm da cho nhiều người nhất và lâu đời nhất tại Việt Nam.

Ban biên tập: Bệnh viêm da cơ địa là bệnh ngày càng phổ biến và phức tạp vậy xin Lương y cho biết cách phòng chống bệnh này.

Lương y Nguyễn Hữu Chung :Quý vị có thể phòng bệnh viêm da cơ địa bằng những cách sau đây:

1.Hạn chế tiếp xúc hóa chất:Đeo găng tay khi rửa bát,giặt quần áo để không tiếp xúc trực tiếp với xà phòng và hóa chất tẩy rửa,dùng bồ kết,lá bưởi,chanh thay cho dầu gội đầu,dùng các loại sữa tắm trung tính.

2.Đối phó với thời tiết:
Tránh để cơ thể bị lạnh đột ngột,tránh tiếp xúc với phấn hoa và các dị nguyên gây dị ứng khác

3.Thận trọng khi sử dụng mỹ phẩm
Hạn chế tối đa việc sử dụng mỹ phẩm,trong trường hợp phải sử dụng thì nên sử dụng những mỹ phẩm quen dùng.Muốn thay đổi mỹ phẩm cần bôi thử trong một vùng da nhỏ xem có gây dị ứng,ngứa không thì mới dùng tiếp.

4.Cẩn thận với món ăn lạ
Một số người khi ăn đồ hải sản,đồ tanh,đồ cay nóng lập tức có triệu chứng viêm da thì cần kiêng hoàn toàn những loại đồ ăn này.

5.Khi bị bệnh tránh dùng các loại thuốc đông và tây y không có nguồn gốc xuất sứ rõ ràng trôi nổi trên thị trường dễ làm cho tình trạng bệnh phức tạp thêm rất khó cho quá trình điều trị.
Ban biên tập: Xin cảm ơn và chúc sức khỏe Ông

Sau khi Ban biên tập đăng nội dung cuộc phỏng vấn nhiều bạn liên lạc hỏi về số điện thoại và địa chỉ để được chữa trị bằng bài thuốc.Được sự đồng ý của Lương y Nguyễn Văn Tuấn - Người  kế thừa và phát triển bài thuốc bí truyền dòng họ Nguyễn chúng tôi xin công bố số điện thoại để quý vị tiện liên lạc 0934 498 286

BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH

Bé Lê Ngọc M., 8 tháng tuổi, trên má nổi những mẩn đỏ, rồi trở thành những mụn nước nhỏ li ti, sau đó vỡ ra gây ngứa khiến bé gãi liên tục, da bé bị rớm máu, diện tích nổi mẩn ngày càng lan rộng… Nóng ruột, người nhà mua thuốc về thoa, lúc đầu nhìn bên ngoài thấy có giảm nhưng thời gian sau cả vùng da trên mặt bé đỏ tấy…
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH

Đây là trường hợp viêm da thường gặp ở trẻ, gọi là chàm sữa hay lác sữa. ThS.BS Huỳnh Văn Bá, Trường đại học Y dược Cần Thơ, cho biết nguyên nhân gây bệnh vẫn chưa xác định một cách chắc chắn, tuy nhiên bệnh thường gặp ở người có cơ địa dễ dị ứng. Ngoài ra, cha mẹ có bệnh hen suyễn, mề đay, dị ứng da, dị ứng thời tiết… thì con cũng dễ mắc bệnh.
Bệnh có liên quan đến sự phối hợp của hai yếu tố: cơ địa dị ứng và chất gây dị ứng. Các chất gây dị ứng có thể được tạo ra từ những thay đổi trong quá trình chuyển hóa bên trong cơ thể; hoặc có nguồn từ bên ngoài như mạt, ve, bọ chét, nấm mốc, bụi… thường có trong chăn, gối, nệm, khăn trải giường, thảm. Ngoài ra, lông chó, lông mèo, gián cũng có thể gây dị ứng… Bệnh cũng có liên quan đến những rối loạn về tiêu hóa, thức ăn (sữa, trứng…), cách cho bú, nhiễm trùng…
Biểu hiện ban đầu là một vùng da nào đó của trẻ xuất hiện những mảng hồng ban, có mụn nước, đóng mài và tróc vảy. Vị trí thường ở mặt, hai bên má, đối xứng, có thể lan ra da đầu, thân mình, tứ chi… Bệnh rất hay ngứa làm trẻ khó chịu, ngủ không ngon giấc, quấy khóc, bú kém. Nhiều trẻ chịu không nổi gãi liên tục hoặc chà đầu, cọ mặt vào gối cho đỡ ngứa làm mụn nước vỡ ra, da rớm máu, có khi cả một vùng da bị chảy máu. L
úc này nếu không giữ vệ sinh tốt, da rất dễ nhiễm trùng khiến việc điều trị sẽ khó khăn hơn, đồng thời sẽ để lại sẹo, ảnh hưởng rất lớn đến thẩm mỹ sau này. Những vết chàm vỡ không bị nhiễm trùng sẽ để lại vảy kết trên mặt da. Càng gãi da càng dày.
“Để điều trị tốt trước hết phải cắt đứt cái vòng luẩn quẩn: ngứa – gãi – ngứa bằng cách uống thuốc chống ngứa. Tùy theo mức độ tổn thương của vùng da mà bôi các loại thuốc sát trùng phù hợp. Thời gian, liều lượng… đều theo sự hướng dẫn, chỉ định của BS chuyên khoa” – BS Bá nói.
BS Từ Tuyết Tâm, BV Da liễu TP Cần Thơ, cho biết bệnh chàm sữa rất dễ bị tái phát, nhất là khi thời tiết thay đổi hoặc ăn uống những chất gây dị ứng. Để điều trị hiệu quả cần lưu ý chế độ dinh dưỡng, chăm sóc và môi trường xung quanh. Những thức ăn hay gây dị ứng là trứng, đồ biển, thịt bò, gà, thực phẩm lên men như mắm, tương chao… Một số trẻ dị ứng với sữa bò cũng có thể dị ứng với sữa có nguồn gốc từ đậu nành…
Khi tắm cho trẻ, tránh để trẻ ngâm mình quá lâu trong chậu tắm có chứa xà phòng. Tắm bằng nước ấm sẽ giúp đỡ ngứa. Chọn chất liệu quần áo bằng sợi tự nhiên thay vì sợi hóa học vì dễ làm tổn thương làn da nhạy cảm của trẻ. Nên mang găng tay cho trẻ nhằm hạn chế trẻ gãi gây chảy máu và nhiễm trùng vết chàm. Giữ môi trường xung quanh thoáng mát, tránh thay đổi nhiệt độ đột ngột, tránh để trẻ đổ mồ hôi ẩm ướt.
Tránh tự ý mua thuốc bôi cho trẻ
BS Từ Tuyết Tâm nhấn mạnh: Phụ huynh tránh tự ý mua thuốc bôi cho trẻ, hoặc tự ý điều trị bằng các thuốc corticoid, kháng sinh liều cao, không nên đắp lá, thuốc theo dân gian vì sẽ làm bệnh nặng thêm. Đã có một số bà mẹ tự ý ra nhà thuốc mua thuốc bôi nhiều loại, trong đó có corticoid, bôi lâu ngày thuốc gây những tác dụng phụ khiến trẻ bị nhiễm nấm, teo da, mất màu da.
Ngoài ra corticoid còn có thể khiến chàm lan rộng, nặng thêm và nhiễm trùng, nếu dùng thuốc kéo dài có thể gây suy yếu tuyến thượng thận…
ĐỌC THÊM
THÔNG TIN VỀ NHỮNG BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ 

BỆNH CHÀM VÀ DỊ ỨNG DA Ở TRẺ SƠ SINH

Chàm và dị ứng da là bệnh thường gặp ở mọi người, mọi lứa tuổi. Ở nhiều người, bệnh thường tái đi, tái lại…

Chàm và dị ứng da: Nhỏ hay lớn tuổi đều dễ gặp…

Chàm thể tạng là 1 bệnh rất hay gặp trong bệnh da. Bệnh được coi như 1 biểu hiện dị ứng của cơ thể và chịu nhiều ảnh hưởng của yếu tố di truyền trong gia đình. Người thân của bệnh nhân cũng hay mắc các bệnh dị ứng như bệnh viêm mủi dị ứng, suyển hoặc mề đay.
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ EM HIỆN NAY
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ EM HIỆN NAY
Bệnh thường bắt đầu ở trẻ dưới 2 tuổi. Ngay khi mới sinh trẻ có thể đã có ngay biểu hiện khô da, tróc vẫy nhẹ và đôi khi có dầy sừng lỗ chân lông ở mắt duỗi của các chi.
Ở trẻ 3 tháng tuổi, biểu hiện sớm nhất là là các mụn nước li ti, rịn nước và đóng mài trên một nền da đỏ sau đó xuất hiện các vết cào sướt và các vết nứt. Thương tổn thường xuất hiện ở mặt (thường gọi là lác sữa ), ở da đầu và rất ngứa.
Ở trẻ lớn hơn (nhất là trẻ biết đi chập chững), bệnh xuất hiện ở các nếp gấp của tứ chi (như khuỷu tay, nhượng chân).
Tuổi bệnh nhân lớn dần thì thương tổn cũng bắt đầu thay đổi, các mụn nước bắt đầu giảm đi và thay vào đó da càng ngày càng dầy hơn và có màu sậm hơn.
Ở 1 vài vị trí có viêm nhẹ và vì có lớp vẫy bên trong nên ánh nắng không xuyên qua được, không tạo được sắc tố đen nên vùng đó có màu trắng giống như tình trạng lang ben nhưng bờ thì không rõ như lang ben và được gọi là vẫy phấn trắng.
Về cơ chế sinh bệnh, dị ứng với thức ăn và các dị ứng nguyên trong không khí là yếu tố quan trọng nhất. Dị ứng nguyên là từ trong y học để chỉ những chất gây dị ứng. Do đó ta cần tìm hiểu xem các dị ứng nguyên này là những chất gì ?

Dị ứng: Do di truyền?

Như ta đã biết không phải ai cũng bị dị ứng mà chỉ có một số người bị, số còn lại thì không.
Một số công trình nghiên cứu đã chứng minh rằng những người dễ bị dị ứng là do khi sanh ra cha mẹ họ đã truyền cho họ một yếu tố đặc biệt trên 2 vị trí nhiễm sắc thể của họ. Chính do có sự khác biệt này mà họ dễ dị ứng hơn các người khác.
Giữa việc dị ứng với thức ăn và việc dị ứng với các dị ứng nguyên (chất gây dị ứng) trong không khí cũng có sự liên quan với nhau.
Mặc dù người ta chưa biết rõ tại sao nhưng người ta đã ghi nhận rằng ở những trẻ nhỏ nếu lúc xưa đã bị dị ứng với thức ăn thì khi lớn lên chúng lại dễ bị dị ứng với các dị ứng nguyên trong không khí. Thí dụ như nếu trẻ bị dị ứng với trứng gà lúc trẻ được 1 tuổi thì lúc trẻ được 3 tuổi dễ bị dị ứng với các dị ứng nguyên trong không khí.

Các thức ăn nào dễ gây dị ứng nhất :

Mặc dù bất cứ thức ăn nào cũng có thể gây dị ứng nhưng ta cũng cần biết là có 1 số thức ăn dễ gây dị ứng hơn các thức ăn khác.
Đối với trẻ nhỏ, thức ăn mà trẻ có thể dễ bị dị ứng nhất là trứng gà (tỷ lệ bị dị ứng là 48%), kế đến là đậu phộng (21%), tiếp theo là sữa bò (7%). Các loại thức ăn mà có trẻ bị dị ứng có trẻ không là: bột mì, đậu nành và cá (cá nước ngọt, cá biển).
Ở trẻ lớn và ở người lớn thì dễ bị dị ứng với tôm, cua, sò, ốc và đậu phọng, và hột của các loại trái cây. Tuổi càng lớn thì số thức ăn gây dị ứng càng tăng như: dưới 6 tháng tuổi có thể có 2 loại thức ăn gây dị ứng nhưng từ 1 đến 3 tuổi thì có thể có 20 loại thức ăn có thể gây dị ứng.
Ngoài các thức ăn vừa kể trên, một số thức ăn sau đây cũng được ghi nhận là có thể gây dị ứng: dâu tây, cà tô mát, phô mai, chocolat, đồ hộp, súc xích. Tổ yến là một thức ăn quen thuộc của người Trung hoa hiện nay cũng được xem là 1 loại thức ăn dễ gây dị ứng.

Các dị ứng nguyên trong không khí:

Các dị ứng nguyên (chất gây dị ứng) trong không khí thường được chia làm 2 loại: loại trong nhà và loại ngoài đường.

Các dị ứng nguyên ngoài đường:

Ở ngoài đường các dị ứng nguyên thường gặp là các bụi của phấn hoa, của loại cây dương xỉ và bào tử của các loại nấm. Các dị ứng nguyên này có thể gây bệnh dị ứng đường hô hấp xuất hiện theo mùa như bệnh viêm mủi dị ứng. Các nước ôn đới thường gặp tình trạng này.

Các dị ứng nguyên trong nhà:

Các dị ứng nguyên trong nhà thường làcác vật ký sinh có trong bụi như con mạc, ve, bò chét sống nhờ vào các vẫy da của người, của vật các nấm mốc các bụi thường có trong chăn, gối, nệm, khăn trãi giường, tấm thảm và có thể gây dị ứng đường hô hấp như suyển. Các bụi này hiện diện trong nhà quanh năm suốt tháng nên suyển cũng sẽ kéo dài quanh năm. Bụi gây nên bệnh do hít vào hoặc do tiếp xúc qua da.
Ngoài ra, lông chó, lông mèo, gián cũng có thể gây dị ứng nhưng ít hơn loại bụi vừa kể trên.

Những yếu tố nào khác gây kích thích da và làm bệnh nặng hơn?

Có một số chất dễ gây kích thích da nên làm cho bệnh chàm dễ xuất hiện hoặc bệnh chàm đã xuất hiện dễ tăng hơn như: chất len trong quần áo, tấm thảm, chăn, tấm trãi chỗ ngồi, đồ chơi trẻ con, loại vải nylon, vải acrylic, cát, nước có chứa chất chlorine (như nước hồ bơi), xà bông, chất sát trùng. Đối với loại vi trùng tụ cầu vàng thường thấy trên da, ngoài việc gây mủ cho bệnh, còn có vai trò tăng bệnh do cơ chế dị ứng với vi trùng và với độc tố của vi trùng.

Tầm quan trọng cuả các dị ứng nguyên và các chất dễ kích thích trong bệnh chàm ra sao?

Chàm là một bệnh hay tái đi tái lại nhiều lần khiến cho người bệnh rất khổ sở và mong muốn có một phương pháp nào trị dứt hẳn cho đỡ khó chịu.
Như ta vừa trình bày, có rất nhiều dị ứng nguyên cũng như chất kích thích gây nên sự xuất hiện của bệnh chàm. Vậy ngoài thuốc men ra ta cần phải loại bỏ chất gây dị ứng hoặc chất gây kích thích thì bệnh chàm mới không tái phát hoặc lâu tái phát.

Làm sao biết được chất dị ứng nào gây nên bệnh chàm?

Ở các xứ tiên tiến, người ta có 2 loại xét nghiệm để tìm ra dị ứng nguyên gây nên bệnh.
Đó là xét nghiệm máu tìm loại kháng thể đặc hiệu và các thử nghiệm trên da. Xét nghiệm máu vừa đề cập là 1 xét nghiệm cao cấp vì phải phát hiện đúng kháng thể của đúng chất gây ra bệnh chàm. Các thử nghiệm da có thể thực hiện là thử nghiệm châm vào da hay thử nghiệm dán vào da. Đây là các thử nghiệm mà chất được dùng để thử là các chất gây dị ứng được trích tinh ra hoặc để nguyên chất được châm vào da hoặc dán vào da. Tuy nhiên đối với nước ta hiện nay các dị ứng nguyên này rất đắt nên ta chưa thực hiện nổi.
  • Trường hợp chàm nhẹ hoặc vừa: thống kê cho biết nguyên nhân thường do dị ứng với các chất tiếp xúc (như dầu thơm, chất kim loại…)
  • Trường hợp chàm nặng hoặc khó trị và nhất là có đi kèm với các biểu hiện đường hô hấp: thường do nguyên nhân thức ăn (như trứng, đậu phộng, tôm, cua, cá, đậu nành, men bia …)
  • Trường hợp chàm mãn tính có hoặc không có đi kèm với biến chứng đường hô hấp: thường do các dị ứng nguyên trong không khí.
  • Trường hợp chàm xuất hiện ở vị trí đầu và cổ: thường do nguyên nhân nấm lang ben hoặc do tiếp xúc với dầu gội đầu, dầu thơm, thuốc bôi ngoài da…

Cần phải làm gì khi tìm ra được dị ứng nguyên?

Để cho việc điều trị được hiệu quả, cần phải loại bỏ các dị ứng nguyên
  • Trong các thức ăn (nếu do nguyên nhân thức ăn) bằng cách kiêng các thức ăn đã gây dị ứng.
  • Trong không khí (nếu do bụi trong không khí) bằng cách hút sạch bụi nhà cửa, tránh tiếp xúc với chó mèo …

Phòng ngừa bệnh chàm bằng cách nào?

  • Đối với trẻ bú bình nếu có cơ địa chàm thể tạng, nên chọn loại sữa đặc biệt ít dị ứng có bán sẵn ngoài thị trường.
  • Nếu trẻ bú mẹ, nên tránh cho bú bình thêm hoặc chỉ được thêm loại sữa không gây dị ứng. Người mẹ cho con bú cũng cần kiêng các thức ăn gây dị ứng như đậu phọng, đậu nành, cá, tôm cua, sữa bò, và lòng trắng trứng.
  • Ở trẻ có cơ địa chàm thể tạng, việc tập cho ăn các loại thức ăn khác nhau cần thực hiện trễ hơn trẻ bình thường như lúc trẻ được từ 8 đến 12 tháng tuổi mới bắt đầu tập cho ăn lòng trắng trứng (lòng đỏ trứng thì vẫn nên ăn chín đến 1 tuổi), cá, tôm, cua, đậu phọng, một số légume, một số trái cây, bột gạo và bột năng.
  • Trẻ chỉ nên có ít đồ chơi loại thú nhồi bông và nên giặt các đồ chơi này thường xuyên.
  • Tránh mặc các loại quần áo bằng len.
  • Nên mặc các loại vải coton mềm.
  • Nên gỡ các marque nằm sau cổ áo để tránh kích thích da.
  • Quần áo mới nên giặt trước khi mặc
  • Khi tắm nên dùng các loại xà phòng có chứa kem làm mềm da, loại không chứa mùi thơm.
  • Sau khi tắm nên dùng thêm kem làm mềm da.
  • Phòng ở cần thoáng, sáng và dễ lau dọn.
  • Tránh sử dụng thảm.
  • Nên vệ sinh phòng ở 1 năm ít nhất 2 lần bằng cách dùng loại thuốc xịt diệt các loại ve, mạc, chấy, rận.
  • Không dùng nệm bằng len.
  • Tránh dùng gối bằng lông gà, vịt.
  • Nên dùng drap giường bằng coton, các tấm trải, bao gối và màn dễ giặt, các đồ chơi hoặc đồ trang trí loại không bắt bụi.
  • Không tiếp xúc với chó, mèo, thỏ …
Nói tóm lại, chàm xuất hiện là do vai trò của dị ứng nguyên vì vậy điều trị bệnh không quá chú tâm đến sự hiệu nghiệm của thuốc mà nên cố gắng đoán ra dị ứng nguyên và loại bỏ nó đi thì bệnh mới có thể khỏi và không tái phát.
ĐỌC THÊM
NHỮNG CHỨ Ý VỚI TRẺ BỊ VIÊM DA CƠ ĐỊA 

BỆNH CHÀM THƯỜNG GẶP Ở TRẺ SO SINH

Chàm, còn gọi là eczema, thường xuất hiện ở một vùng da nào đó trên cơ thể trẻ như: mặt (đặc biệt là hai má, cằm), vùng đầu (sau tai, gáy) hoặc vùng bẹn, nách… Dấu hiệu thường thấy là vùng da này của trẻ bị mẩn đỏ, ngứa và có thể nổi những mụn nước nhỏ. Trẻ bị chàm thường hay quấy khóc, kém ngủ, kém bú vì khó chịu, dưới đây là những điều cần làm để phòng bệnh chàm cho trẻ.
BỆNH CHÀM THƯỜNG GẶP Ở TRẺ SO SINH
BỆNH CHÀM THƯỜNG GẶP Ở TRẺ SO SINH
Tránh để da trẻ bị khô ráp. Trước tiên, nên hạn chế tắm rửa cho trẻ. Các nghiên cứu chứng minh rằng, việc tắm cho trẻ sơ sinh hàng ngày sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh chàm ở trẻ. Ngoài ra, cũng không nên dùng nước quá nóng khi tắm rửa cho trẻ, bởi vì nước nóng là nhân tố làm da trẻ bị mất nước.
Sử dụng dầu gội và sữa tắm cho trẻ vào một chậu tắm riêng biệt. Điều này tránh cho trẻ phải ngâm mình quá lâu trong chậu tắm có chứa xà phòng. Tốt nhất, sau khi thoa xà phòng, bạn nhanh chóng tráng người cho trẻ bằng nước ấm và đặt trẻ sang một chậu nước khác, trước khi tiến hành kì cọ người cho trẻ.
Để cho làn da của trẻ được “thở” tự do bằng cách chọn chất liệu quần áo bằng vải tự nhiên thay vì sợi hóa học. Tránh những bộ trang phục chất liệu sợi dặm, nhựa tổng hợp vì chúng dễ làm tổn thương làn da nhạy cảm của trẻ.
Chú ý đến chất liệu của chăn đệm dành cho trẻ để tránh hiện tượng dị ứng da ở trẻ; không nên lạm dụng kem dưỡng ẩm và tránh thay đổi đột ngột nhiệt độ phòng của trẻ.
Nên lưu ý để không làm xây xước vùng da bị chàm của trẻ. Nếu bị tổn thương, vùng da bị chàm dễ bị chảy máu, viêm nhiễm (lúc này gọi là chàm nhiễm trùng). Khi ấy, việc điều trị chàm nhiễm trùng sẽ khó khăn hơn và có thể để lại sẹo xấu cho cơ thể trẻ.
Nếu trẻ bước vào tuổi ăn dặm, nên lưu ý những loại thức ăn dễ gây dị ứng cho trẻ bao gồm: sữa bò, trứng, bột mì, đậu nành, lạc, cá, tôm, cua… Riêng với sữa bò, chỉ nên sử dụng cho trẻ trên 1 tuổi. Với các loại thức ăn mới, nên cho trẻ làm quen trong một vài tuần để thử phản ứng cơ thể của trẻ. Nếu thấy trẻ có dấu hiệu dị ứng với bất kỳ loại thực phẩm nào, nên tạm thời ngừng lại và chờ cho đến khi trẻ lớn hơn.
Nếu chọn sữa hộp công thức, nên tránh những nhãn hiệu có thành phần đậu nành. Một số trẻ có biểu hiện dị ứng với sữa bò cũng có thể bị dị ứng với sữa có nguồn gốc từ đậu nành. Các nhà nghiên cứu Đức gợi ý, chế độ ăn nhiều bơ lạc, hoa quả (thuộc họ cam quýt) trong 4 tuần cuối của thai kỳ cũng có nguy cơ làm tăng tình trạng chàm ở trẻ dưới 2 tuổi.
Trẻ bị dị ứng dễ kèm theo triệu chứng tái phát của bệnh chàm. Một năm, trẻ có thể mắc bệnh chàm một vài lần hoặc tần suất tùy theo sự thay đổi thời tiết và thức ăn.
ĐỌC THÊM
NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT VỀ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA Ở TRẺ 

THUỐC TRỊ BỆNH CHÀM Ở TRẺ EM

Hỏi: Con trai tôi bị chàm ở hai bàn chân, tôi đã cho cháu đi khám và mua thuốc bôi, nhưng cháu chỉ khỏi được một thời gian rồi bị lại. Xin cho biết có loại thuốc nào điều trị dứt điểm bệnh này không?
THUỐC TRỊ BỆNH CHÀM Ở TRẺ EM
THUỐC TRỊ BỆNH CHÀM Ở TRẺ EM
Trả lời: Chàm (còn gọi là viêm da cơ địa) là một dạng viêm da dị ứng mạn tính, thường xuất hiện ở trẻ em nhưng có thể diễn biến kéo dài đến tuổi trưởng thành, một số ít trường hợp bệnh có thể xuất hiện ở người lớn.
Bệnh thường xảy ra ở những người có cơ địa mắc các bệnh dị ứng như hen phế quản, viêm mũi dị ứng, dị ứng thức ăn… Nguyên nhân gây bệnh chính xác không được biết, nhưng một số yếu tố có thể làm cho bệnh nặng lên như  sang chấn tâm lý, thay đổi nhiệt độ hoặc độ ẩm trong không khí, nhiễm trùng da hoặc mặc quần áo gây kích ứng da.
Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, đặc trưng bởi các đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề, ngứa nhiều, nhất là về đêm.
Giai đoạn mạn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Ở trẻ em, vị trí tổn thương thường gặp là ở mặt, da đầu, bàn tay, bàn chân, cẳng tay, cẳng chân.
Trong những hợp bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở cánh tay, bàn tay, khuỷu tay và khoeo chân. Hiện nay, không loại thuốc nào có thể điều trị khỏi dứt điểm viêm da cơ địa.
Có 3 biện pháp cơ bản cần được tiến hành song song là chăm sóc da, loại trừ nguyên nhân gây bệnh hoặc làm nặng bệnh và điều trị bằng thuốc. Để giữ độ ẩm cho da, người bệnh nên tránh tiếp xúc với các yếu tố gây kích ứng da như xà phòng, chất sát trùng, hóa chât, khói thuốc lá, rượu bia… Sử dụng gạc ướt để đắp các tổn thương da nặng hoặc kéo dài giúp giảm ngứa và làm mềm da. Bơi lội có thể giúp ích nhiều cho việc điều trị viêm da cơ địa. Các yếu tố gây bệnh hoặc làm nặng bệnh cũng cần xác định thông qua việc khai thác kỹ tiền sử của người bệnh và làm các thử nghiệm dị ứng tại các cơ sở chuyên khoa.
Những loại thức ăn làm bệnh nặng thêm cần phải được loại trừ khỏi chế độ ăn. Nếu bụi nhà là thủ phạm, nên lau rửa giường, thay ga đệm hàng tuần, dùng quạt gió để giảm độ ẩm trong nhà…
Các loại glucocorticoid bôi tại chỗ như betamethason, clobetason thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp, sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc 2 lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát. Tác dụng phụ của thuốc tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da… Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh (như sicorten plus, dermovate…) chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không bôi lên mặt và những vùng da mỏng. Một số thuốc ức chế miễn dịch bôi tại chỗ như tacrolimus có hiệu quả và độ an toàn khá cao trong điều trị viêm da cơ địa. Các thuốc kháng histamin thế hệ 1 như chlopheniramin, hydroxyzin có tác dụng an thần và giảm ngứa nên được sử dụng buổi tối trước khi đi ngủ để giảm ngứa về đêm. Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm mặc dù có tác dụng tốt nhưng thường gây tái phát bệnh mạnh hơn sau khi ngưng thuốc nên chỉ sử dụng trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ.
Lưu ý dùng ngắn ngày và phải giảm dần liều trước khi dừng thuốc. Chiếu tia cực tím tại chỗ được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.
ĐỌC THÊM
NHỮNG BÁC SĨ CHUYÊN CHỮA BỆNH CHÀM Ở TRẺ 

BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?

Hỏi: Khi con trai tôi được 6 tháng tuổi thì một bên má của cháu xuất hiện vết màu đỏ, ngứa, có lúc hiện lên rất rõ, lúc thì mờ nhạt. Tôi đã cho cháu đi khám, bác sĩ cho biết cháu bị chàm sữa. Đến nay cháu 30 tháng và tôi đã cai sữa cho cháu nhưng biểu hiện trên vẫn còn. Xin hỏi, nguyên nhân gây ra chàm sữa là gì? Có điều trị khỏi hẳn được không?
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?
BỆNH CHÀM SỮA Ở TRẺ SƠ SINH CÓ CHỮA ĐƯỢC KHÔNG?
Trả lời: Chàm sữa là một bệnh lý viêm da thường gặp ở trẻ em, tuy nhiên nguyên nhân gây bệnh đến nay vẫn chưa được xác định một cách chắc chắn nên vấn đề điều trị cũng gặp những khó khăn nhất định. Chàm sữa là một bệnh rất dễ tái phát khi thời tiết thay đổi hoặc ăn, uống những chất gây dị ứng. Do đó, để điều trị hiệu quả, chị cần chú ý đến chế độ dinh dưỡng cho cháu. Tránh cho cháu ăn những thực phẩm hay gây dị ứng như đồ biển, thực phẩm lên men…
Ngoài ra, chị cũng cần chăm sóc cháu cẩn thận, không nên cho cháu tắm lâu trong nước xà phòng hay sữa tắm mà nên tắm bằng nước ấm để giúp đỡ ngứa, tránh vòng luẩn quẩn ngứa – gãi – ngứa rất dễ gây nhiễm khuẩn da. Chị nên cho cháu mặc những loại quần áo mềm, làm bằng chất liệu bông để tránh làm tổn thương da. Theo thư chị viết thì cháu bị bệnh từ khi 6 tháng tuổi và đến nay cháu đã 30 tháng tuổi vẫn tái phát do vậy chị nên cho cháu đi khám bác sĩ chuyên khoa da liễu để được hướng dẫn sử dụng thuốc. Chị không nên tự ý dùng thuốc có chứa corticoid theo lời mách bảo.
ĐỌC THÊM
CHÚ Ý CÁCH ĂN UỐNG CHO TRẺ BỊ CHÀM 

BỆNH CHÀM MÁ Ở TRẺ EM

Theo thuật ngữ da liễu, chàm gọi là eczema (ecdema). Chàm má thường gặp ở trẻ nhỏ từ 2-3 tháng đến 2-3 tuổi (dân gian gọi là tướt sữa). Mới đầu chỉ là một đám đỏ có vẩy nhỏ hoặc sẩn như hạt kê ở 2 gò má hoặc giữa hai lông mày.
BỆNH CHÀM MÁ Ở TRẺ EM
BỆNH CHÀM MÁ Ở TRẺ EM
Sau đó có thể do mẹ bôi thuốc không thích hợp hoặc do bé dụi gãi, đám sẩn ngày càng lan rộng ra hai má, trán, cằm, chuyển thành những đám mụn nước bị trợt, chảy dịch, đóng vẩy. Có khi cả đám bị trợt đỏ, rớm nước, bị nhiễm khuẩn thứ phát mưng mủ đóng vẩy tiết nâu. Trường hợp nặng lan cả lên da đầu hoặc rải rác xuống thân mình, chân tay, nổi hạch cổ nách bẹn, phát sốt. Nhiễm khuẩn nặng có thể dẫn tới viêm cầu thận cấp hoặc nhiễm khuẩn máu đe dọa tính mạng. Chàm trẻ em có thể tái phát nhiều đợt kéo dài hằng tháng, hằng năm, lúc tăng lúc giảm. Đến 10-12 tuổi có thể lặn ở má nhưng lại chuyển thành hen hoặc thành chàm đối xứng ở khoeo tay khoeo chân (chàm thể địa).
Nguyên nhân chàm ở trẻ em phức tạp. Có trường hợp là hậu quả của rối loạn tiêu hóa: táo bón, ăn quá bổ, thất thường. Có em do bị dị ứng sữa bò, lòng trắng trứng hoặc một loại đạm nào đó như tôm cua, nhộng, mực. Có em do một bệnh ngoài da khác như ghẻ sẩn ngứa, viêm da mủ, bị chàm hóa thứ phát, hay nổi mẩn ở thân mình và các chi.
Tùy trạng thái tổn thương ướt hay khô, cấp tính hay mạn tính, tùy nguyên nhân, tùy triệu chứng kèm theo (ngứa, hạch, sốt), thầy thuốc chuyên khoa sẽ chỉ định cho dùng thuốc bôi và thuốc toàn thân thích hợp. Thuốc bôi gồm các loại kem mỡ, hồ nước có kháng sinh, corticoid, ôxyt kẽm… Thuốc toàn thân thường gồm kháng sinh, thuốc chống ngứa, chống dị ứng (kháng histamin), nếu cần cả corticoid.
Về phía gia đình, khi phát hiện trẻ bị chàm má phải kịp thời cho trẻ đi khám bệnh ngay, không tự động hoặc nghe mách bảo mà tự bôi thuốc linh tinh: nước hoa, quết trầu, mỡ penicillin, bột sulfamid…. Không nên rửa nước nhiều, chà xát bằng khăn lên tổn thương gây xây xước da, dễ dẫn tới nhiễm khuẩn thứ phát. Theo lời khuyên của thầy thuốc có thể điều chỉnh chế độ ăn của bé như bớt sữa bò, bớt đạm, tăng rau quả tươi, nhưng không nên bắt trẻ kiêng khem quá mức dễ thành suy dinh dưỡng. Trường hợp bị nhiễm khuẩn thứ phát mưng mủ, nổi hạch, phát sốt, nặng mặt, nặng chân, phù nề, càng cần cho trẻ đi khám bệnh sớm và kịp thời xử trí những biến chứng nguy hiểm. Đối với chàm trẻ em, bà mẹ cần xác định kiên trì điều trị lâu dài không thể nôn nóng, nhất là không bao giờ được tự động dùng thuốc.
ĐỌC THÊM
NHỮNG BỆNH VỀ DA THƯỜNG GẶP Ở TRẺ